Bạn vẫn xem bản rút gọn gàng của tài liệu. Xem và sở hữu ngay bạn dạng đầy đầy đủ của tài liệu tại phía trên (1.34 MB, 4 trang )


Bạn đang xem: 5 bài văn hãy viết bài văn kể về cuộc gặp gỡ và trò chuyện khi tưởng t

Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và nói chuyện với người lính tài xế trong bài bác thơ “Bài thơ về tiểu team xekhông kính” của Phạm Tiến Duật. Viết bài xích văn nói lại cuộc gặp gỡ và chat chit ấy.Bài làm 1:Tôi vừa đưa mẫu xe đạp vào thời gian sân eo hẹp thì đang nghe vọng ra tiếng cười cợt giòn giã của cha tôi cùng một vịkhách. Đó chắc chắn là là một vị khách hàng quý cũng chính vì ít khi có sự ồn ã, sống động như nỗ lực ở người cha hiền hậunhưng lúc nào thì cũng lặng lẽ của tôi.Tôi bước vội vào nhà. Tía tôi cùng fan khách hướng góc nhìn rạng rỡ, trìu mến đón tôi:_ bé gái, đấy là bác Trung Trực, bàn sinh hoạt hồi trung học tập với bố, lại cùng tía nhập ngũ. Bác là chiến sỹ láixe Trường tô năm xưa đấy bé ạ!Bác Trực trạc tuổi tía tôi. Khuôn mặt chưng cương nghị nhưng lại lại cực kỳ đôn hậu. Đôi mắt tuy đang hằn các vếtchân chim mà lại vẫn ánh lên phần nhiều tia vui vẻ cùng trìu mến. Tôi tất cả đang nằm mơ không nhỉ? Tôi vừa họcxong “Bài thơ về tiểu team xe ko kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Những lời thơ, phần đông lời cô giảngvà hình hình ảnh người chiến sĩ lái xe cộ dũng cảm, kiên định cứ ứ đọng mãi trong thâm tâm trí tôi. Tiếng đây, tôi đangđược đứng trước một người chiến sĩ lái xe Trường sơn đích thực. Thiệt là một suôn sẻ không ngờ. Tôicuống quýt:_ ba ơi! bác bỏ ơi! Con hoàn toàn có thể được ngồi với tía và bác một lát để hiểu biết thêm về phần nhiều ngày mon chiến đấunăm xưa được không ạ?Bác cười với đáp:_ Sao lại không? Đó là khoảng tầm thời gian đẹp nhất của cha cháu với bác._ Thưa bác, bác đó là người đồng chí lái xe trường Sơn, người lính mà con cháu đã được học trong “Bàithơ về tiểu nhóm xe không kính” ở trong phòng thơ Phạm Tiến Duật, buộc phải không bác?_ Ồ, bài thơ ấy danh tiếng lắm con cháu à. Ngày đó, có lẽ lính tài xế Trường Sơn không nhiều người là không biết bài thơ ấy.Nó nói hộ phần nào ước mong chiến đấu, phần nhiều gian khổ, lòng gan góc và sự lạc quan của nhữngngười quân nhân như bác._ Chính chưng cũng đã có lần lái các cái xe không kính ấy đề xuất không ạ?_ chưa hẳn “đã từng” đâu cháu ạ. Cơ mà là bác luôn luôn lái các chiếc xe bị xước, bị va đập, bị bom đạnlàm cho rơi vỡ, méo mó những cỗ phận phía bên ngoài như thế. Chiến tranh mà! Để bác bỏ kể rõ hơn mang lại cháuhiểu nhé. Ngày đó, bác bỏ lái xe cộ tải, cùng bạn bè chuyên chở lương thực, thuốc men, khí tài,… vào chiếntrường miền Đông nam giới Bộ. Có những chuyến hành trình kéo dài các tháng trời, khổ cực lắm con cháu ạ. độc nhất lànhững đoạn đường xuyên qua dãy ngôi trường Sơn, giặc bắn phá khôn cùng dữ dội. Chúng ý muốn san phẳng tất cả,cắt đứt con đường huyết mạch gắn sát Bắc phái nam ấy. Tiểu nhóm xe của bác lúc đầu được sản phẩm công nghệ toàn xe
mới để giao hàng mặt trận. Dịp đó, xe có kính như muôn vàn chiếc xe khác. Tuy vậy ngày như thế nào xe cũng lao đigiữa bom gầm, đạn nổ khiến kính rạn vỡ, mất dần hết cả. Rồi cả mui xe cũng trở nên đạn pháo cày hất tunglên. Thùng xe cộ va quẹt các cũng chằng chịt vết xước. Chẳng còn chiếc xe nào còn nguyên vẹn con cháu à.Tôi vẫn còn tò mò, thường xuyên hỏi bố:_ Lái xe không kính, không mui, không đèn như vậy chắc nguy hại lắm bác nhỉ?Bác sôi nổi tiếp lời:_ nguy hại lắm, mẫu sống cái chết lúc nào thì cũng trong gang tấc. Lái xe không kính thì mối nguy cơ hiểmgần tuyệt nhất là bụi đấy. Đường Trường tô mùa khô lớp bụi cuốn mù trời sau làn xe cộ chạy. Lớp bụi cuốn vào mặt,vào quần áo. Bụi rầm rịt đến mức mắt cay xè, cấp thiết mở nổi. Thời điểm ấy, râu, tóc, xống áo và cả xe rựclên một màu khu đất đỏ trường Sơn. Rồi cả mưa nữa chứ. Mưa ngôi trường Sơn hay bất ngờ. Đang những vết bụi bámđầy thì bỗng khắp cơ thể nặng chịch vì chưng ướt sũng nước mưa. Mưa xối xả quất vào người, vào mặt, vào mắt.Những làn nước cay xè, buốt rát khiến cho việc lái xe cực nhọc hơn vội trăm ngàn lần. Ráng nhưng, đông đảo ngườilính tài xế như bác không bao giờ dừng lại, luôn phải tranh thủ tránh giờ du lịch cháu ạ. Cũng vị xekhông kính bắt buộc mưa gió quăng quật vào cabin đầy đủ thứ, làm sao là lá rừng, như thế nào là cành cây gãy, … bác đã bao lần bịcành cây cứa vào mặt, vào tay cụ vô lăng, đau rát vô cùng. Cực khổ là ráng đấy cháu! mỗi chuyến chởhàng về tới đích thiệt sự là một trong kỳ tích. Vậy mà ký kết tích vẫn luôn xuất hiện đấy!Bác mỉm cười, khuôn phương diện ánh lên vẻ rạng rỡ và tự hào. Lời chưng kể như chất cất bao sức nóng huyết, bao sôinổi của một thời tuổi trẻ khu vực chiến trường. Bác hình như đang được sinh sống lại gần như phút giây lịch sử vẻ vang ấy.Không hiểu sao ngay trong khi này, đầy đủ lời thơ của Phạm Tiến Duật lại ùa về, ngân nga trong thâm tâm tôi. Đóchính là một thực tế ở mặt trận ngày ấy. Thay mà, những người lính cố Hồ vẫn tràn trề lạc quan, yêuđời, và tin yêu vào một tương lai chiến thắng.Tôi bỗng nhiên thấy chưng Trực trầm ngâm, ánh nhìn xa xôi như đã lạc trong cái hồi tưởng. Còn bố tôi thì ngồilặng lẽ, khuôn mặt đầy vẻ xúc động. Bác Trực bỗng dưng nói:_ Xe ko kính thế và lại hay con cháu ạ. Gặp bạn cũ, gặp mặt đồng đội, gặp đồng hương những tay bắt phương diện mừngqua ô kính vỡ. Giữa đại ngàn mênh mông, bác bỏ chợt thấy lòng mình nóng lại vị được chiến đấu bên cạnhnhững bè bạn yêu thương.Giọng bác bỏ chợt rung lên, đầy xúc động:_ Cháu cấp thiết hiểu tình bè bạn thiêng liêng, quý giá nỗ lực nào với những người lính các bác đâu. Dừng xe,
ghé vào một trong những bếp Hoàng Cầm, chỉ việc thêm chén thêm đũa là thấy thân nằm trong như anh em một nhà. Dùchốc lát nữa thôi, mỗi cá nhân sẽ đi mỗi hướng, có khi chẳng lúc nào gặp lại nhau giữa chiến trường ácliệt. Bác và ba cháu hoàn toàn có thể trở về hạnh phúc bên gia đình, nhưng bao nhiêu đồng team của bác bỏ đã ngãxuống. Bao gồm một bọn của bác bỏ đã hy sinh ngay sau vô lăng do quyết trung ương lái xe vượt qua làn đạn dùđang bị mến nặng. Ngày ấy, slogan “Yêu xe cộ như con, quý xăng như máu” luôn lưu lại trong timnhững bạn lính lái xe. Mặc dù có hy sinh, các bác vẫn quyết tâm bảo vệ xe với hàng.Bác bỗng im lặng. Không khí cả căn phòng hốt nhiên chốc trở yêu cầu thật trang nghiêm._ cháu gái của bác, hai câu cuối của bài thơ có phải là:“Xe vẫn chạy vì miền nam phía trướcChỉ phải trong xe bao gồm một trái tim.”Chiến tranh vẫn qua thọ rồi, nhưng cho tới tận hôm nay, bác bỏ và tía cháu ko phút làm sao quên được mìnhđã từng là fan lính. Bác bỏ rất trường đoản cú hào vì tôi đã là người lính lái xe Trường sơn năm xưa, đã tham giachiến đấu góp phần giành hòa bình tự bởi cho quê hương đất nước.Trong tôi thốt nhiên trào dâng một xúc cảm thật kỳ lạ, vừa khâm phục, vừa trường đoản cú hào. Ngày từ bây giờ tôi đã hiểuthêm không hề ít điều. Trước đây, tôi chỉ biết đến cuộc sống êm đềm trong vòng tay ấm áp, chở bịt của giađình, thầy cô trong một đất nước hòa bình. Đó là kế quả của bao nỗ lực hệ cha anh đã vất vả, hy sinh. Họchính là tía tôi, bác tôi và những người dân tôi không từng gặp gỡ mặt. Tôi bắt buộc thật trân trọng cuộc sống hòa bìnhnày và cố gắng trau dồi, hoàn thành để góp phần xây dựng giang sơn thêm tươi đẹp trong thời đại mới.Cảm ơn bác, bạn lính lái xe năm xưa của Trường sơn oanh liệt, đã giúp cháu lớn thêm lên nhiều lắm!Bài 2:Nhân một chuyến đi thăm tha ma liệt sĩ,tôi gặp mặt người sĩ quan sẽ đứng thắp hương cho những người đồngđội sẽ mất.Tôi và bạn sĩ quan tiền đó truyện trò rất vui vẻ cùng thật tình cờ tôi biết được tín đồ sĩ quan tiền nàychính là anh lính lái xe vào "Bài Thơ Về tè Ðội Xe không Kính" của Phạm Tiến Duật năm xưa.Người sĩ quan nhắc với tôi rằng cuộc nội chiến của dân tộc ta vô cùng ác liệt,những con phố huyếtmạch nối giữa miền nam bộ và khu vực miền bắc lại là nơi khốc liệt nhất.Bom đạn của giặc Mỹ đêm ngày dội xuốngnhững con đường này nhằm cắt đứt sự tiếp viện của khu vực miền bắc cho miền Nam.Trong đa số ngày mon đóanh đó là người lính lái xe cộ làm trách nhiệm vận chuyển lương thực,vũ khí,đạn dược...trên con đường TSnày.Bom đạn của giặc Mỹ đã thay đổi cho những cái xe của những anh không còn kính nữa.Nghe anh kể,tôimới hiểu rõ hơn về sự đau đớn ác liệt mà những người lính lái xe cần chịu đựng ngày đêm.Nhưng khôngphải vì vậy mà chúng ta lùi bước,họ vẫn nhàn rỗi lái các cái xe ko kính kia băng băng tiếp cận trên những
chặn đường.Họ nhìn thấy đất,nhìn thấy trời,thấy cả ánh sao đêm,cả nhưng lại cánh chim sa,họ nhìn thẳng vềphía trước,phía ấy là sau này của nước nhà được giải phóng,của quần chúng. # được hạnh phúc,tự do.Người sĩquancòn nói với tôi rằng không tồn tại kính cũng thật phiền toái nhưng họ vẫn lái các chiếc xe đó,bụi ùa vàolàm hầu hết mái tóc đen xanh trở yêu cầu trắng xóa như người già,bọn bọn họ cũng chưa cần rửa rồi quan sát nhau cấttiếng mỉm cười ha ha.Ôi! giờ đồng hồ cười của họ sao thật vơi nhõm.Gian khổ ác liệt,bom đạn của quân địch đâu có làmhọ nãn chí,sờn lòng.Những chiếc xe không kính lại tiếp tục băng băng trên những tuyến đường ra trận,gặpmưa thì đề xuất ướt áo thôi.Mưa cứ tuôn cứ xối dẫu vậy họ vẫn chưa bắt buộc thay áo với cứ vắt lái thêm vài ba trămcây số nữa,vượt qua những đoạn đường ác liệt,đảm bảo an ninh cho gần như chuyến hàng rồi chúng ta nghĩ mưasẽ ngừng,gió đã lùa vào rối áo vẫn khô mau thôi.Khi được học tập "Bài Thơ Về tiểu Đội Xe không Kính" tôicứ luôn quan tâm đến rằng phần đông khó khăn âu sầu ác liệt kia chỉ nhân ái vật trong bài bác thơ new vượt quađược nhưng đó là những suy xét sai lầm của tôi bởi được gặp,được chat chit với người chiến sĩ lái xenăm xưa,tôi mới hiếu rõ rộng về họ.Họ vẫn vui tươi,tinh nghịch.Bom đạn của giặc Mỹ hôm sớm nổ sátbên tai hủy hoại con đường,cái chết luôn rình rập bên họ nhưng lại họ vẫn chính là những con bạn lạc quan,yêuđời.Anh sĩ quan lại kể mang lại tôi nghe trên phần đa cung đường di chuyển đó anh luôn được gặp mặt nhữngngười bạn,những người đồng team của anh.Có những người dân còn,có những người đã hy sinh...Trong nhữnggiây phút gặp gỡ gỡ hiểm hoi đó,cái vắt tay qua ô cửa ngõ kính tan vỡ đã khiến cho tình đồng đội của họ thấm thiếthơn rồi những bữa ăn bên phòng bếp Hoàng gắng với các cái bát,đôi đũa dùng chung,quây quần mặt nhaunhư một đại mái ấm gia đình của những người dân lính tài xế TS.Rồi những khoảng thời gian rất ngắn nghỉ ngơi trên cái võng đuđưa,kể cho nhau nghe sự ác liệt của các cung đường đã đi qua.Sự dũng cảm của các thiếu nữ thanh niênxung phong luôn bảo đảm cho gần như chuyến xe cộ thông suốt.Đúng là nhỏ đường của họ đang đi,nhiệm vụcủa họ đang làm vô vùng nguy hiểm.Bom đạn Mỹ hạ xuống bất kể lúc nào,cả ngày lẫn đêm.Anh sĩ quancòn nói mang lại tôi biết các chiếc xe ấy không những mất kính ngoài ra mất cả đèn,rồi không có mui xe,thùngxe rách nát xước,những thiếu hụt thốn này không ngăn cản trở được những chiếc xe vẫn chạy băng băng về phíatrước,phía trước ấy là miền nam ruột thịt.Nghĩ mang đến hình hình ảnh những dòng xe băng băng về vùng phía đằng trước tôilại nghĩ đến những người bộ đội lái xe.Họ thật dũng cảm,hiên ngang,đầy lạc quan,có chút ngang tàng nhưnghọ sống và chiến đấu vì Tổ Quốc,vì nhân dân.Những chuyến hàng của mình đã đóng góp phần tạo buộc phải chiếnthắng của dân tộc ta:chiến thắng ngày xuân năm 1975,giải phóng miền Nam,thống nhất khu đất nước.Tôi cùng anh sĩ quan chia ly nhau sau cuộc gặp gỡ và thủ thỉ rất vui.Tôi khâm phục những người lính
lái xe do tình yêu thương nước,ý chí kiên định của họ với tôi hiểu đúng bản chất thế hệ công ty chúng tôi luôn phải ghi nhớ côngơn của họ,cần cần phấn đấu trở thành công dân gương mẫu,nắm vững vàng khoa học,kĩ thuật để xây dựng mộtđất nước văn minh,hiện đạiBài 3:Hôm ấy, nhân ngày thành lập Quân nhóm nhân dân nước ta 22/12, ngôi trường tôitổ chức cho đi thăm quanBảo tàng lịch sử dân tộc quân đội. Chúng tôi được chiêmngưỡng biết bao hiện nay vật kế hoạch sử: những khẩu súngtrường, mảnh đổ vỡ của bom đạn,cùng với mẫu mũ tai bèo, chiếc ba lô nhỏ cóc thân thương…Đang thamquan, tôinhìn thấy một dòng xe sở hữu sơn xbác, ko kính nằm thu mình tại 1 góc nhỏ.“Không tất cả kínhkhông đề nghị vì xe không tồn tại kính…”, bất chợt những tứ thơ khẩungữ, trẻ khỏe từ “Bài thơ về tiểu nhóm xekhông kính” ấy vang lên vào thâmtâm tôi. “Liệu đây liệu có phải là cái xe cộ ấy không?”, vẫn băn khoăn, tôibỗng thấy một chưng mặt áo cỗ đội, đứng từ xa âm thầm quan cạnh bên xe. Từ bỏ từ bước đến bên, tôi lặp bặphỏi:“Bác là người điều khiển chiếc xe này kia ư?”. Chưng quay sang trọng tôi, mỉm cười: “Ừ, bác làlính Trường đánh năm xưacháu ạ”…Bác dẫn tôi tới quan liêu sát loại xe ngay gần hơn; thứ 1 tiên, tôi được chiêmngưỡng tận đôi mắt mộtchiếc xe cài đặt quân sự. Trái lả một loại xe “trần trụi”: không cókính, lại không có cả đèn, không có mui,thùng xe pháo lại còn xước. Hiện ra và mập lêntại hà nội thủ đô trong thời bình, từ bé nhỏ tôi chỉ bắt gặp những cái ô tôlành lặn, nước sơnsạch bóng, nội thất khang trang; không ngờ một chiếc xe tróc sơn, rơi ra nặngnềnhư nắm này vẫn rất có thể hiên ngang lướt đi và với theo biết bao súng đạn,lương thực bỏ ra viện. Thật làmột chuyển động kì diệu! Đang tròn mắt quá bất ngờ vìthán phục, đột nhiên bác đồng chí vỗ vai tôi, trầm giọngkể: “Chiến trường khốc liệt lắmcháu ạ! hằng ngày máy bay Mĩ trút hàng ngàn tấn bom đạn cày xới, pháhoạiTrường đánh hòng giảm đứt đưa ra viện của ta. Những trọng điểm lúc nào thì cũng mịt mù khóilửa, bom rơi.Ngày qua ngày, xe luôn phải chịu phần lớn chấn động, rung xóc dữdội.”. À đúng rồi, tại đế quốc Mĩ xâmlược, tiêu diệt mà cái xe new trở bắt buộc tanhoang. Tôi rùng mình trước trận đánh trbác thật khôn xiết giannan, khốc liệt…Khuôn mặt bác bỏ trầm ngâm, đôi mắt hướng về chiếc xe pháo một giải pháp xa xăm.Bỗng chưng vụtgiọng vui vẻ: “Nhưng nhưng mà xe ko kính hóa ra cũng có cái hay. Taung dung ngồi trong phòng lái, thoảimái phóng tầm đôi mắt ra xung quanh mà nhìntrời, nhìn đất, chiêm ngưỡng vẻ đẹp mắt hoang sơ mà lại hùng vĩ củarừng núi TrườngSơn. Không tồn tại kính mà, gió cứ đùa nghịch trong cabin, xoa vào đắng mắt. Nhưngcàng hòamình vào thiên nhiên đất nước, bác lại càng thấy lòng mình sục sôi bầunhiệt huyết cùng lạc quan; lúc đó conđường khúc khuỷu ngoặt ngoèo vẫn còn đầynhững gai góc phía trước, dường như rộng mở và tươi sánghơn. Nó như chạythẳng vào nhỏ tim, khiến cho bác vừa hứng khởi hân hoan, lại vừa lao xao hồi hộp. Bácnhìnthấy cả các cánh chim bay về tổ ban chiều; lúc đó tâm trí lại bồi hồi, xao
xuyến nhớ về thân phụ mẹ, quê hương. Màn tối buông xuống, tuy không có đèn trộn phía trước, nhưng lại trênbầu trời vẫn đang còn những vị sao rọi sáng, soi đường truyền lối choxe bác bỏ qua. Hướng mắt cho tới những ngôi sao sáng xaxôi, bác bỏ nao lòng nghĩ đến miền nam bộ ruột giết mổ đang mong mỏi đợi. Ôi, cháu ơi, hầu như thứ bao bọc cứ nhưsa, như ùavào phòng lái.”Tôi hào khởi nghe chưng kể chuyện. Phần lớn người chiến sĩ lái xe trái thậtkiêncường, dũng cảm. Dù rằng có ngơi nghỉ trong chiến tranh khốc liệt, bọn họ vẫn tràn đầy khí thếung dung, lạc quan,thư thái thả bản thân vào vẻ đẹp lung linh của núi rừng, để chotâm hồn dạt dào, trào dâng bao lãng mạn…Chợt ghi nhớ ra phần lớn ý thơ “Không có…ừthì…”, tôi hỏi: “Thế không có kính, bác 1-1 với thiên nhiênthời ngày tiết ra sao?”.Bác tức thì cười: “Cứ mặc kệ nó thôi, cháu ạ. Không tồn tại kính, ừ thì vết mờ do bụi thật đấy. Lớp bụi bẩnbắn từ đường lên sạm hết cả mặt, mang đến mái tóc đen cũng trở thành trắng xóa nhưcụ già. Nhưng cứ đểnguyên; phì phà châm điếu thuốc , thấy khía cạnh cứ ngồ ngộ, làlạ, bác bỗng bật cười. Khuôn khía cạnh lấm lcháucát bụi hóa ra lại vui! cầm cố rồi cả nhữngkhi mưa to, đường rừng trở cần trơn trượt, lầy lội khiến bác dánmắt vào từng đoạnđường, lái xe cẩn thận hơn; tuy nhiên cùng cơ hội đó, mưa tuôn mưa xối qua mẫu cửakínhvỡ tê làm chưng ướt không còn cả áo quần, mặt mũi. Trên đỉnh Trường sơn này, cólúc mưa lâm râm, nhưng lại nhiềukhi lại trút bỏ xuống ào ào, thối khu đất thối cát. Ô hay,mặt chưng đã được rửa sạch sẽ trơn, nhưng xống áo lại ướt nhưchuột lột. Nhưng lại còntâm trí đâu mà cân nhắc những dòng đó nữa. Mắt còn miệt mài với hầu hết cungđườngghập ghềnh khúc khuỷu, con tim đập rộn ràng tấp nập thúc giục vì chưng miền Nam, bác bỏ tự nhiênquên đi giankhổ. Nhưng mà lái trăm cây số nữa, hình trạng gì mưa chả nên ngừng; nắng nóng lên,gió lùa vào buồng lái, áo thô mauthôi!”. Nụ cười rạng rỡ ràng của bác tạo nên tôi khâm phục. Niềm vui ấy sẽ hiên ngangtrong phong bố bão táp;kiên cường, dũng mãnh bất chấp thời tiết khắc nghiệt,những cung đường thử thách gian lao. Do lí tưởngsống cao đẹp, bởi tiếng hotline của Tổquốc thiêng liêng, các bác chuẩn bị chiến đấu, quên đi tất cả. Thế rồi tôilại hỏi:“Lái xe thân rừng 1 mình thế này, bác bỏ có cảm thấy cô đơn không?”. Chưng lại bậtcười: “Làm saomà cô đơn được hả cháu? bên bác còn có trời đất, núi rừng TrườngSơn nữa cơ mà. Với lại có phải mộtmình chưng lái xe pháo đâu, trên tuyến phố này vẫncòn biết từng nào chiếc xe không giống ngày đêm chuyên chở vũkhí, lương thực. Anh emđồng chí gặp nhau suốt dọc đường đi tới, trao lẫn nhau cái bắt tay. Duy nhất cáibắttay lập tức qua ô cửa ngõ kính vỡ lẽ kia thôi, vậy mà khiến bác êm ấm cả con người,như được tiếp thêmniềm tin và sức mạnh. Xe cộ lại thường xuyên chạy, bầu trời càng tươixanh. Và rồi khi nghỉ giữa chặng xe, bác bỏ còn được kết chặt bên chúng ta bè, đồngđội. Bên nhà bếp Hoàng Cầm,
cùng chung bát đũa, mọi người thân trong gia đình tình, toá mở, sẻchia phần đông vui bi lụy cho nhau. đôi lúc tất cả cùngca hát, mìm cười cợt rồi vỗ tay,truyền cho nhau nhiệt tình phương pháp mạng và yêu thương, xua tan đi cực nhọc nhọc.Tìnhđồng chí, vây cánh thật đẹp nhất quá, cháu ạ!”.Đúng là đẹp thật! Quả và đúng là “Chỉ đề nghị trong xe có mộttrái tim”! Nhữngngười chiến sỹ cùng chung niềm tin, lí tưởng, sát cánh đồng hành bên nhau. Chúng ta truyền sứcmạnh vàhơi ấm cho nhau, để bên nhau chiến đấu vì miền nam ruột thịt. Hình ảnhngười bộ đội lái xe thật sinh độngBài 4Nếu nhấp vào nút coi tiếp mà lại xem được vui lòng chuyển sang trình chăm chút Explorer 7 trở lên trên hoặc tải đặtlại Firefox và Chome trường hợp trình chăm nom lỗiBài 5Nếu nhấp vào nút coi tiếp cơ mà xem được vui lòng chuyển hẳn qua trình coi ngó Explorer 7 trở lên hoặc download đặtlại Firefox với Chome trường hợp trình săn sóc lỗi


*
Hãy tưởng tượng và trò chuyện với tín đồ lính tài xế trong tác phẩm bài thơ về tiểu team xe ko kính pdf 3 10 73
*
Hãy tưởng tượng rằng mình được chạm chán người lính lái xe cộ trong bài xích thơ về tiểu nhóm xe ko kính của Phạm Tiến Duật - văn chủng loại 4 14 164

Xem thêm: Người Tiến Hành Cuộc Cải Cách Hành Chính Lớn Vào Những Năm 60 Của Thế Kỉ Xv Là A

*
Hình hình ảnh người lính trong nhì cuộc nội chiến chống Pháp và chống mỹ qua hai thành phầm “Đồng chí” của chính Hữu cùng “Bài thơ về tiểu đội xe ko kính” của Phạm Tiến Duật 7 28 152
*
Hãy tưởng tượng em chạm mặt lại fan lính lái xe trong bài xích thơ về tiểu đội xe không kính 1 14 50
*
tưởng tượng mình chạm mặt gỡ và truyện trò với bạn lính lái xe không kính 3 12 114
*
tưởng tượng mình chạm chán gỡ và chat chit với fan linh lai xe vào BTVTDXKK 1 2 10
*
“Giáo án thi liên môn hình tượng tín đồ lính trong thời kì loạn lạc chống pháp cùng thời kì tao loạn chống mĩ qua bài bác thơ “đồng chí” của bao gồm hữu và bài bác thơ “bài thơ về tiểu team xe ko kính” của phạm tiến duật” 32 3 8
*
bài 4: Em hãy tưởng tượng gặp lại một tín đồ lính lái xe trong bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật. Em hãy nhắc về cuộc gặp mặt gỡ và trò chuyện đó 3 3 4
*
bài bác 3: Em hãy tưởng tượng gặp gỡ lại một người lính tài xế trong bài bác thơ về tiểu nhóm xe không kính của Phạm Tiến Duật. Em hãy kê về cuộc chạm chán gỡ và truyện trò đó 2 2 6
*
bài bác 2: Em hãy tưởng tượng chạm chán lại một tín đồ lính lái xe trong bài xích thơ về tiểu nhóm xe ko kính của Phạm Tiên Duật. Em hãy nhắc về cuộc gặp gỡ và chuyện trò đó. 2 2 2
*


(50.14 KB - 4 trang) - Hãy tưởng tượng mình chạm mặt gỡ và truyện trò với fan lính tài xế trong bài bác thơ “Bài thơ về tiểu nhóm xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Viết bài bác văn kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện ấy
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *