Tiếng hát rền rĩ, bước người chênh vênh, dáng thon dài xiêu vẹo vẹo…xô dạt cả ttránh chiều. Hắn treo một guitar, đeo một cái nhẵn đơn độc, treo một tình cảm nặng nài nỉ. Phố âm thầm lặng lẽ, bước chân yên ổn lẽ…hắn cũng lặng lẽ sau bao tối dày vò bản thân. Có lẽ 2hai năm sống trọ trên đời đó là khoảng thời hạn u về tối độc nhất của hắn tính cho tới phút này. Bỗng nhiên hắn thấy ghét loại nghiệp bản thân sẽ theo xua biết bao. Hát, hát hồ hết nỗi bi thương.Nốt nhạc vớ trên khung nhạc, ca từ ướt nước đôi mắt của tín đồ, của đời. .nhạc điệu thnóng máu- giọt lệ trái tyên ổn. Hắn hát như rút dần yêu thương thương thơm rôi vơi can hẳn. Những số trời tình thương côi phắn, lẻ tẻ ám vào hắn. Hắn hát chuyện đời nhưng mà vì thế cthị trấn bản thân. Hăn uống từng đau hộ nỗi đau bạn ta nhằm gian khổ nhận thấy chính là nỗi đau của mình:
Có lẽ hắn đã chẳng đủ can đảm để bước qua nỗi nhức ấy nếu không có một niềm hạnh phúc vô hình dung nằm trong các số đó. Hắn mỉm cười cợt. Sự cân đối của cuộc sống thường ngày thiệt trớ trêu. Nó chẳng qua là gần như miếng ghép đối lập được ghép vào cùng nhau. Hắn ghi nhớ tất cả lần hắn cùng em café chiều nghỉ ngơi Space. Đôi mắt hắn bất chợt sâu thẳm, cất đầy hoàng hôn trong đôi mắt. Một nỗi bi lụy thốt nhiên cuộn lại thành giông vào hắn. Hắn thấy bi thương một cách kỳ cục mặt em.Hắn nói như đang trọng tâm sự với em, cùng với chủ yếu hắn.:
Em chú ý hắn, quan sát trực tiếp vào bầu trời chiều sẽ sụp đổ vào sự thuyệt vọng ấy rồi phá lên cười.Hắn dường như bực bản thân cùng với dòng hình dạng lệch tone núm này. Đấy là lúc hai bạn không cùng nói một lắp thêm ngôn từ. Đấy là khi hắn say sưa nói bằng trái tlặng còn em nghe bằng song tai trần trụi:
Em cần sử dụng cái lưỡi lém nhẹm lỉnh của bản thân mình lướt nhẹ lên môi bên trên. Rồi kháng cằm đăm chiêu như bạn Khủng khác hẳn cùng với chiếc giải pháp em cười cợt dịp nãy:
Lúc bấy giờ thiết yếu hắn đập vỡ gần như mảnh an ninh lẻ tẻ còn xót lại. Chúng vỡ vụn…lnạp năng lượng tròn như pha lê… Tiêng lăn nghe êm.

Bạn đang xem: Khigiadn là ai


_ Sặc…Anh bi quan, em cười. Em thiệt là ai oán cười! Đền anh đi! Anh nuốt trôi mất “ cảm giác “rồi
Cô bé nhỏ ấy vào hắn không hẳn là em gái, không phải bạn…lại càng chẳng phải tình nhân. Trẻ em vị thành niên….Cho đến mon 9 này cô nhỏ nhắn tròn 18…Hắn tròn 23. Cô bé bỏng với bím tóc dài tết chặt mang đến tận ngọn…thành mẫu đuôi quầy quậy. Nếu ai kia chỉ thấy vùng trước khía cạnh một khuôn mặt bầu bĩnh được trang điểm bời cặp kính nâu nhạt có thể tưởng cô bé nhỏ tóc nthêm. Nhưng thực tế cô bé xíu bao gồm dòng đuôi hơi lâu năm cùng ngang bướng. Đôi đôi mắt tê hắn nhìn bao lần nhưng mà quan trọng thấy hết được sự già dặn mang lại xót xa. Sự già dặn nằm ngay nghỉ ngơi phút nkhiến ngô dễ thương và đáng yêu độc nhất.
Trước Khi chạm mặt cô bé…Hắn trầm tính, ít nói. Thông thường fan ta nói hắn dửng dưng, lãnh đạm…Hắn chớ thây. Giữa đám fan đong đúc, rầm rĩ kia…Hắn là 1 trong những ốc hòn đảo xanh lè im ả…gió đuối..Và chính ốc hòn đảo bí mật ấy sẽ đam mê cô bé…..

Xem thêm: Hugo Strange Là Ai Sẽ Là Kẻ Địch Chính Của Batman Trong Arkham City?


Vào một chiều vật dụng 7 chật ních rất nhiều suy tư hắn quyết định lượn phố. Đi qua mấy ngã tư…chẳng tất cả đèn xanh đỏ vàng…phố tắt năng lượng điện. Mọi bạn quá tín hiệu đèn đỏ đàn. Hắn cũng ở trong các đông ấy. Vòng vèo một hồi, kim xăng tiến về vạch đỏ, hắn tiến cho hồ nước An Biên tải một khoảng không bên trên “ Space”. Khoảng không gian ngập nắng-“ giọt nắng cuối chiều rơi xuống tóc”..Thấy mênh mang! Hắn tựa ghế chờ…ngóng ánh chiều dần tan vào ngõ về tối.
Khohình họa khắc bị đánh tráo vày một bàn tay…Hắn không phải tuyệt biết cho tới lúc fan ta sở hữu đến hắn hóa 1-1 tkhô cứng toán cố nhiên chiếc chữ
Hắn bất ngờ. Có ai đó lại thấy được chiếc bóng chiều nhỏng hắn ư ???Bữa đó hắn được fan ta mời ly café. Hắn ra về hân hoan với niềm vui nho nhỏ tuổi. Một cô nàng đi qua…đúng hơn là cô học trò nhỏ trong color áo Trắng đi qua nhanh khô kịp gửi lại hắn một nụ cười. Nụ mỉm cười chỉ trong tích tắc nhưng làm hắn râm ran như ve kêu ngày hạ mãi không thôi bệnh. Lần thứ nhất hắn được chiêm ngưỡng và ngắm nhìn một niềm vui đẹp nhất như vậy :
Dưới sự nắng nóng 32 độ….một ngày tháng lăm rời đâu mang lại ngoài ttránh nắng, hắn trsống về thành thị sau trăng tròn ngày xuyên ổn Việt. Hành trình ban đầu trường đoản cú trái tyên hồng thủ đô hà nội xuống tít mũi Cà Mau- điểm sau cùng của Tổ Quốc. Đó là lịch trình ca nhạc tự thiện tại khiến quỹ ủng hộ tín đồ nghèo được dựng vị rất nhiều tnóng lòng siêu “ Việt”
Nhứng chuyến di xa thường đến ta cơ hội thêm yêu địa điểm minc xuất hiện rộng. Những fan bạn new thường cảnh báo ta về khung trời xanh nhẹ của trái tyên bạn nghỉ ngơi lại. Những buổi café chiều Highl& ,Ví Dạ tuyệt Rex hình như ko rất đẹp bằng café Space chiều hôm đó. Những thú vui bơm đầy “ toan tính” ,màu “mang tạo” hắn chạm chán nhưng mà thấy chang thừa nhạt….Hắn thèm một chiều sản phẩm công nghệ bảy hệt như thế- café chiều đồ vật bảy Space…
Trlàm việc về phía trên, Trngơi nghỉ về cái nóng nlỗi ong đốt hắn sẽ đi tìm cho doanh nghiệp một ánh lửa phía trời khỏi. Hắn chậc lưỡi:
Bạn bè cổ điện thoại cảm ứng thông minh thường xuyên. Lại chén crúc bát anh mặt nồi lầu đồ vã mồ hôi…sâu cay mặn ngọt đủ cả. Cách chân về mau mà lại sau lưng lấp ló ánh mắt, ánh hóng. Một cô gái- một cô học tập trò đánh rơi thú vui phía hắn.Quen quá! Thân quá! Hắn ngẩn ngơ:
Một phút ít ngơ ngẩn đủ để hắn vụt mất láng áo hết sạch trơn khôi ấy. Gã nghệ sỹ lang thang tuyệt bâng khuâng giữa cái xúc cảm bỗng dưng như thế. Có khi duy nhất dáng hình, một thú vui phù du cũng thành vong mạng trong bài xích ca hắn hát. Phải chăng hắn nhớ- một nỗi ghi nhớ không dáng hình ngập color nắng và nóng.

Xem thêm: Diễn Viên Sam Tên Thật Là Gì, Diễn Viên Sam: 50 Tỷ Ở Tuổi 29


Một buổi sáng sớm đọc báo tra cứu cảm xúc cho một ngày mới…Hắn vô tình phi vào cố kỉnh giớI của Life_makes_fun’s blog
Ấn tượng đầu tiên là loại theme. Những thỏi socola và lắng đọng đương nhiên blast dễ thương:” Cuộc đời là 1 trong những hộp kẹo socola. Không biết hôm nay mình đang lấy dòng kẹo nào nhỈ ^^” Hắn nghĩ thầm vào bụng. Có vẻ nlỗi từng ngày cô ta cho phía trên msinh sống số đông độc đáo được gói trong lớp giấy bạc lóng lánh
Hắn cười . Đúng là trẻ nhỏ bắt đầu lớn! Sau ni lúc cô ta bởi tuổi hắn loại theme tê đang hoa đôi mắt vị các nhánh tỏi tất nhiên lời cảnh báo “ Đừn tách tỏi nếu bạn không thích bị cay mắt” . .Lướt qua lướt lại dòng ava.Chậc! Nụ cười cợt này hắn sẽ chạm mặt đâu đó. Hay tất cả niềm vui đểu tương đương nhau cố kỉnh này..Hắn đi theo phiên bản năng của bé fan. Tò tìm lật mở cuộc sống đời thường của kẻ lạ lẫm. Entry gần nhất cách đây 3 hôm.
Oh my god! Đập vào mặt hắn là loại screen 19 inches tinch thể lỏng. À đúng! À sai! À nhưng mà đúng là đập lệ phương diện hắn là hắn. Hắn đang đứng dưới cây phượng già độc nhất vô nhị nhì thị thành. Phút “ hâm đơ” ấy được giữ gìn, ngự ở đây đang 3 hôm.Entry hơi xuất xắc. Cô ta vẫn mổ xẻ, so với mình bởi phương pháp….Cô ta xoay tròn mình ngắm nghía từ bỏ hầu hết góc độ…
Tiếp tục search tìm. Hắn bỏ qua mất không hề ít bài viết mưa bão khôn xiết teen, khôn xiết lãng xẹt…và dừng tại 1 entry tương đối dài “ Thứ bảy tiết tan về tyên ổn fan nhé”. Lần nhì đập lệ khía cạnh hắn là hắn…chứ đọng chẳng buộc phải ai khác.Hắn đã ngồi- mơ màng- hồn sinh sống space…Trông cái này “ lừa tình “ quá…lừa cả “mình” nữa…Entry là cả một câu chuyện lâu năm của nhân thiết bị “ tôi” với những người vô tình gặp gỡ hôm ấy. Cuộc thủ thỉ vào câm im, khá sâu sắc…
Nụ cười cợt, cô học trò nhỏ, mhình họa giấy hôm thứ bảy, người chủ sở hữu của không ít chiếc entry này…toàn bộ là 1. Hắn để lại comment
*

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *