*

*

Soạn văn lớp 7: những yếu tố từ bỏ sự, biểu đạt trong văn phiên bản biểu cảm

I. Từ sự, diễn tả trong văn biểu cảm

1. Những yếu tố miêu tả, từ sự trong bài xích ca công ty tranh bị gió thu phá

- Đoạn 1: từ sự (hai cái đầu kể về hoàn cảnh của tác giả), miêu tả (3 mẫu sau miêu tả chi tiết nỗi thống khổ của tác giả) bao gồm vai trò tạo bối cảnh chung

- Đoạn 2: từ sự kết phù hợp với biểu cảm bộc bạch nỗi uất ức lúc già yếu bị trẻ nhỏ coi khinh

- Đoạn 3: trường đoản cú sự, miêu tả và nhì câu cuối biểu cảm phân bua nỗi niềm cam chịu với số phận

- Đoạn 4: Biểu cảm mang đến thấy tấm lòng cao thượng vị tha sáng ngời

2. A. Trong khúc văn

- mọi ngón chân của bố..... Massas khỏi: miêu tả

- bố đi chân đất......bố đi xa lắm: tự sự

- bố ơi! ....thành bệnh: cảm nghĩ


Nếu ko có yếu tố tự sự và miêu tả thì yếu tố biểu cảm sẽ bộc lộ ko rõ ràng, bởi người đọc sẽ không hình dung được cụ thể, rõ ràng người viết vẫn bày tỏ cảm nghĩ về điều gì.

Bạn đang xem: Soạn bài các yếu tố tự sự miêu tả trong văn biểu cảm

b. Tình cảm đã chi phối làm cho tự sự và miêu tả có hồn hơn, không 1-1 thuần chỉ là kể lại, tả lại một cách ráo mát mà còn chứa chan nỗi lòng của tác giả.

II. Luyện tập

Bài 1 (trang 138 Ngữ Văn 7 Tập 1):

Giữa tháng tám, những cơn gió bão bùng cuộn lên cuốn đi mái nhà tranh 1-1 xo của Đỗ Phủ. Mái nhà tranh rã tác, bay tứ tung, bay sang cả bờ bên đó sông. Mà lại chao ôi sao thật bất lực, Đỗ Phủ chỉ có thể chấp nhận mà ko thể làm gì khác. Ông tuổi đã cao sức đã yếu, chẳng thể đấu lại lũ trẻ nhỏ nhăm nhè xô cướp giật lớp tranh của mình. Vào nhà lạnh lẽo, mưa dột, gió lùa, con thơ nằm đạp lót, lại thêm nỗi lo loạn lạc ngoài kia. Thật là một mớ hỗn loạn vào tình cảnh khốn cùng. Vào tình thế ấy Đỗ Phủ ước ao có nhà đẹp trăm gian, đậy mưa chắn gió. Nhưng lại ông lại ước ao mái nhà ấy đến kẻ sĩ khắp thế gian, mang đến người vào thiên hạ, còn bản thân mình thì chịu rét cũng được. Tấm lòng cao cả của Đỗ Phủ đúng là hiếm có, đáng trân trọng trong cuộc sống này.

Xem thêm: Cho 3.2 Gam Cu Tác Dụng Với 100Ml

Bài 2 (trang 138 Ngữ Văn 7 Tập 1):

Không phải một thứ kẹo từ một yêu thương hiệu nổi tiếng nào đó, thứ kẹo mà ghi dấu ấn sâu đậm mãi vào tôi là kẹo mầm. Kẹo đổi từ những mớ tóc rối của mẹ và chị chải tóc bên hiên mỗi sáng sớm.

Tôi của những năm ấy khi nghe đến tiếng rao “ai tóc rối đổi kẹo không” là sẽ rối rít lên, bắc ghế lên với lấy mớ tóc rối mẹ và chị giắt trên mái hiên, lấy xuống và cấp tốc nhảu chạy ra đổi kẹo. Bà cụ đổi kẹo tay nhanh thoăn thoắt lấy kẹo bằng chiếc đũa cả, quấn vào đầu que, thật khéo. Chiếc kẹo mầm cứ lồng khồng cơ mà khi mang lại vào miệng thì tan ra và xẹp lại chỉ còn tí tẹo. Đưa kẹo cho chúng tôi, bà cụ nhận lại mớ tóc rối. Bà không mua tóc rối, cũng không bán kẹo, bà chỉ đổi kẹo mà thôi. Kẹo của bà chẳng phải từ thứ đường mật gì, chỉ từ mầm cây mạ, mầm thóc mà ngọt thơm hơn cả kẹo bi kẹo bột.

Thời gian trôi đi, khi mẹ tôi đã mất và chị tôi đã đi lấy chồng xa, thỉnh thoảng khi nghe đến tiếng rao đổi kẹo, mọi thứ vẫn như nguyên vẹn trước mắt tôi. Hình ảnh mẹ và chị lại hiện lên, y nguyên như những ngày tôi bé nhỏ. Tuy nhiên tất cả chỉ là ký ức, ký ức mà tôi luôn trân trọng lưu giữ, ký ức đã trôi xa lúc giờ tôi đã ko còn mẹ nữa.

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *