“Chiếc lược ngà” là 1 trong tác phẩm tiêu biểu vượt trội của Nguyễn quang Sáng về cuộc sống gia đình nam Bộ những năm kháng chiến kháng Mĩ. Mái ấm gia đình bị phân tách cách, phụ thân con không phân biệt nhau, chính điều này đã dẫn đến hoàn cảnh nhỏ bé Thu không nhận ra cha, trở bắt buộc bướng bỉnh và thờ ơ với ông Sáu. Mặc dù nhiên, chính trong hoàn cảnh ấy ta lại thấy tình cảm thương phụ vương mãnh liệt của nhỏ nhắn Thu được trình bày khi cô bé nhận ra ông Sáu. Dưới đấy là một số bài bác văn mẫu về nhân vật bé nhỏ Thu trong tác phấm, chúc các bạn học tốt! Đây là dạng đề bài xích khá tiêu biểu vượt trội trong bài học này trong số ấy nhân vật bé Thu cùng ông Sáu là 2 nhân vật dụng trung trọng điểm với tương đối nhiều cung bậc cảm xúc cũng như tình tiết nhân thiết bị khác nhau đòi hỏi các em rất cần được nêu rõ và cảm thấy sâu sắc


Mục lục


BÀI VĂN SỐ 1 CẢM NGHĨ VỀ NHÂN VẬT BÉ THU trong TÁC PHẨM CHIẾC LƯỢC NGÀ

Ta nghe biết Nguyễn quang quẻ Sáng thuộc núm hệ nhà văn trưởng thành trong cách mạng, một bạn nghệ sĩ nhiều tài sáng tác những thể loại: truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch bản phim,… đa số về con người Nam Bộ. Giữa những tác phẩm rực rỡ nhất của ông là “Chiếc lược ngà”, viết về tình thân phụ con sâu nặng. Hình ảnh một bé bỏng Thu dũng cảm bướng bỉnh nhưng bao gồm tình yêu thương cha sâu nhan sắc mãnh liệt còn nhằm lại tuyệt vời mãi trong tim người đọc.

Bạn đang xem: Viết đoạn văn ngắn cảm nhận của em về nhân vật bé thu

Trích đoạn truyện ngắn “Chiếc lược ngà” chuyển phiên quanh cuộc gặp mặt gỡ giữa hai cha con: ông Sáu và bé nhỏ Thu sau 8 năm xa cách. Ngày ông Sáu lên lối đi kháng chiến, Thu gần đầy một tuổi. Tám năm tiếp theo ông mới bao gồm dịp trở về viếng thăm nhà tuy vậy thật trớ trêu Thu lại không chịu đựng nhận cha. Tình huống truyện đặc sắc mà cảm đụng đã biểu lộ tình yêu thương thương thân phụ sâu nặng nề của một em nhỏ tuổi trong thời kỳ tổ quốc còn bom đạn.

Thu xuất hiện là một cô bé bỏng hồn nhiên xinh xắn với mái tóc cắt theo đường ngang vai, khoác quần black áo ông đỏ đã chơi trong nhà chòi. Sau bao năm xa cách, đứng trước con, ông Sáu ko kìm nổi xúc động, đựng tiếng call “Thu,con!”. Trái lại với niềm ý muốn mỏi ấy, Thu bội nghịch ứng khác thường, tỏ ra ngờ vực lảng tránh, ông Sáu càng mang đến gần, con bé xíu lại càng đẩy ông ra. Đầu tiên, nghe gọi, con nhỏ xíu “giật mình, tròn đôi mắt nhìn”. Đây là một hành vi rất trường đoản cú nhiên, sự không thể tinh được khó gọi của Thu thấy lúc một người không quen gọi mình là con. Sau đó, lúc ông Sáu lặp bặp: “Ba phía trên con”, con nhỏ xíu bỏ chạy và thét lên “Má, má”, đó là phản ứng lo âu rất dễ dàng nắm bắt của một đứa trẻ, Thu chưa sẵn sàng chuẩn bị tâm lí để chào đón sự việc, tiếp nhận người cha em không một lần chạm mặt mặt, hành động của Thu đáng thương hơn là đáng trách.

Thu cũng là 1 trong những cô bé có cá tính, ngang ngạnh, bướng bỉnh. Mặc phần đa cử chỉ thân thiện của ông Sáu, Thu vẫn gan lì không chịu điện thoại tư vấn ba. Lúc bị bà bầu đánh, con bé bỏng chỉ nói chổng: “Vô ăn uống cơm”, “Cơm chín rồi”, điện thoại tư vấn ông Sáu là “người ta”. Chiến tranh đã làm phụ thân con chia lìa, nay còn giúp con không nhận thấy cha. Khi bị dồn mang đến đường cùng nên nhờ sự giúp đỡ của ông Sáu, nó vẫn không chịu đựng lễ phép, chỉ nói “Cơm sôi rồi, chắt nước giùm cái”, “Cơm sôi rồi, nhão bây giờ”. Tuy vậy sợ tuy vậy nó nhất quyết không chịu hotline ông Sáu là ba, nó lấy dòng vá múc từng vá nước, hôm nay dường như Thu đang trở bắt buộc đáng trách hơn là xứng đáng thương, với bé nhỏ Thu, người trong bức hình ảnh chụp bình thường với má mới chính là ba nó. Khi ông Sáu gắp đến nó hột trứng cá to, nó hất ra làm vk văng tung tóe, bị cha đánh, nó chỉ ngồi im, cúi gằm, gắp quả trứng cá vứt vào chén bát rồi đứng dậy sang ngoại và khóc ở bên đấy.

Thu quả là 1 trong những cô bé nhỏ ngang ngạnh, tuy thế phản ứng của em không trọn vẹn đáng trách bởi em còn quá nhỏ dại để đọc được các chuyện, hơn tất cả, phương pháp hành xử của Thu là vì em yêu thương thân phụ quá nhiều. Trong giờ đồng hồ phút chia tay, thể hiện thái độ và hành động của Thu đã bước đầu thay đổi. Mặt con bé tối sầm lại, bi thiết rầu và đôi mắt nó xôn xao. Nó hét lên “Baa..aa..aa”, giờ đồng hồ gọi kéo dãn dài của tình phụ tử nồng nàn, của sự dồn nén bao nhiêu lâu nay. Biện pháp thể hiện cảm tình ấy chứng minh tình yêu thương phụ thân của Thu to đến chừng nào, giờ kêu như giờ đồng hồ xé, nghệ thuật so sánh và nói quá tự khắc đậm tích tắc xúc động nghẹn ngào. Hóa ra Thu không chịu đựng nhận ba là vì vết thẹo dài rất khác trong ảnh, khi biết đó là ba, Thu đã phân trần tình cảm khôn cùng mãnh liệt. Con bé xíu chạy xô tới, nhảy thót lên ôm cổ ba: “Ba ở trong nhà với con”, bé xíu Thu ước ao ba sinh hoạt lại để rất có thể bù đắp cho cha những tình cảm thiếu hụt đã qua. Thu hôn tóc, hôn cổ, hôn vai với hôn cả dấu thẹo lâu năm trên má cha nó. Các chiếc hôn mô tả tình yêu thâm thúy và sự hối hận hận của Thu vị những hành động thờ ơ với ba. Thu siết chặt mang cổ, dang cả nhị chân câu chặt rước ba, đôi vai bé bé dại của con bé run run “Ba về cha mua cho bé một cây lược nghe ba”. Tích tắc chia tay của cha con ông Sáu khôn xiết cảm động, tình cha con mới chợt đồng hóa thì cũng chính là lúc ông Sáu đề xuất rời đi. Qua tác phẩm, ta cảm nhận được tình thân thương phụ thân mãnh liệt đáng trân trọng của cô bé xíu 8 tuổi. Đồng thời thêm ngấm thía mọi đau yêu đương mất mát mà chiến tranh gây nên cho bao gia đình, bao bé người, thêm trân trọng giá trị thiêng liêng của hạnh phúc gia đình đơn sơ, giản dị.


Có thể xác định “Chiếc lược ngà” là một truyện cổ tích thời văn minh về tình phụ tử thiêng liêng. Phát âm thêm vẻ đẹp trọng điểm hồn của một em nhỏ bé Nam cỗ vừa hồn nhiên vào sáng, vừa có đậm cá tính rạch ròi, tàn khốc với tình thương thương cha sâu sắc trong số những năm tháng non sông còn không im giờ đồng hồ súng.

*
Hình ảnh bé Thu rất đáng yêu rất to gan lớn mật mẽ, đôi lúc người đọc cảm giác giận, nhưng nếu đặt mình vào yếu tố hoàn cảnh của nhỏ bé thì đó là một trong điều đáng buồn hơn là xứng đáng trách, nhưng sau cuối thì tình cảm phụ vương con cũng khá được chắp nối và bùng nổ vào đoạn cuối của câu chuyện

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NGHĨ VỀ NHÂN VẬT BÉ THU trong CHIẾC LƯỢC NGÀ:

Nguyễn quang Sáng sinh năm 1932, quê làm việc Chợ Mới, thức giấc An Giang. Là lính thời tiến công Pháp, sau năm 1954 tập kết ra miền bắc bộ mới ban đầu viết văn. Giữa những năm tiến công Mĩ, ông sống và hoạt động tại chiến trường Nam Bộ. Gần như trang văn của ông đậm đặc màu sắc Nam Bộ, bao sự tích anh hùng, gần như tình huống hấp dẫn đầy kịch tính với giàu chất. Ông để lại những tác phẩm đặc sắc bằng những thể loại, những tập truyện ngắn và nhiều tiểu thuyết không giống nổi tiếng, được bạn đọc đón nhận. Bên cạnh đó ông còn có một số kịch phiên bản phim. Có thể nói, “Chiếc lược ngà” đó là tác phẩm đã tạo ra sự tên tuổi ở trong phòng văn Nguyễn quang quẻ Sáng. Item được viết năm 1966 lúc tác giả vận động ở mặt trận Nam Bộ trong thời điểm kháng chiến kháng Mĩ.

Ông Sáu sau tám năm pk ở chiến trường, khi được nghỉ phép trở về viếng thăm nhà, lòng ông mửa nao vì chưng biết sắp đến được gặp gỡ con gái của mình, lúc ông đi, con gái của mình bắt đầu được rộng một tuổi, lần này trở về ko tránh khỏi cảm giác hồi hộp, ý muốn chờ. Gồm lẽ, tình cảm phụ thân con thiêng liêng khiến ông nhận ngay ra nhỏ xíu Thu khi thuyền vừa new cập bến, đó là một đứa nhỏ nhắn khoảng lên chín, lên mười đang đùa ở gốc xoài. Sự xúc động, vui sướng khiến cho ông nghẹn ngào call tên con: “Thu! Con…”. Mặc nghe tiếng ông Sáu ở bến xuồng, Thu “giật mình tròn mắt nhìn” Nó ngơ ngác lạ thường nhìn rồi bất chợt tái đi, rồi vụt chạy với kêu thét lên “ má, má”. Chắc rằng khi thấy được một bạn lạ mặt, cùng rất vết thẹo nhiều năm đã làm cho Thu sợ.

Xem thêm: Ngành Nghề Kinh Doanh Tiếng Anh Là Gì : Định Nghĩa, Ví Dụ Anh Việt

Trong hồ hết ngày ông Sáu làm việc nhà, Thu lại rất là xa lánh ông, ông càng vuốt ve thì này lại càng đẩy ra, khiến cho ông sáu rất buồn, con nhỏ xíu cũng không chịu gọi ông là ba. Khi chị em bảo Thu “mời cha vô nạp năng lượng cơm”, Thu call “trổng” “vô nạp năng lượng cơm”. Nồi cơm sôi, không tự chắt được con bé nhỏ cũng nhất thiết không chịu đựng gọi cha để được giúp đỡ. Rất có thể thấy tính phương pháp của Thu hơi ương ngạnh, cá tính, ngang bướng. Nhất là lúc Thu quá xứng đáng hất văng miếng trứng cá của ông Sáu gắp cho nó. Bị ba đánh, tưởng như Thu như bao đứa trẻ con khác ăn vạ, khóc lóc với mẹ, tuyệt đòi lên án, mà tác dụng khiến ta bất ngờ. Cơ mà không, nó ngồi im, đầu cúi gằm xuống. “Nghĩ gắng nào nó rứa đũa, gắp lại hột trứng cá nhằm vào chén, rồi âm thầm đứng dậy, bước thoát ra khỏi mâm”. Ít nhiều dù trẻ em con, tuy vậy Thu bao gồm tính cách mạnh bạo mẽ, không chịu khóc mang một giọt nào, mà chạy sang bên bà ngoại bắt đầu oà khóc không dỗ được.


Rồi sau đó, em nghe bà kể new biết thiết yếu chiến kị đã mang về vết thẹo dài cùng bề mặt ba. Vừa thương ba, vừa ăn năn hận và phẫn nộ chiến tranh, cảm giác của em khiến ta thấy xúc động, sự ương ngạnh những ngày qua được giải đáp, con bé nhỏ thấy ông Sáu trên ảnh không có vết thẹo đề nghị mới không tin, sự ương bướng đó đó là sự bảo đảm cha trong thâm tâm cô bé. Lúc Thu phân biệt cha, chỉ khi ông Sáu ảm đạm rầu quay lại nhìn nó – không đủ can đảm lại ngay gần sợ nó lại bỏ chạy như lần trước – nói: “Ba đi nghe con” thì nó bất ngờ lao mang lại thét lên: Ba., a… a…ba! Rồi ôm chặt lấy ông nức nở “Con cấm đoán ba đi”, giờ đồng hồ “ba” như đổ vỡ tung ra tự sự nhớ nhung, “nó vừa kêu vừa chạy xô tới, cấp tốc như một con sóc, nó chạy thót lên với dang nhị tay ôm chặt mang cổ bố nó”, khóc với hôn lên vết thẹo, thương tía đến vô hạn. Thu vốn là đứa trẻ khôn cùng giàu tình cảm.

Thành công trong cách xây dựng nhân vật nhỏ xíu Thu – một cô nhỏ bé bướng bỉnh, đậm chất ngầu nhưng bao gồm tình cảm yêu tía tha thiết cảm động. Nguyễn quang đãng Sáng đang tỏ ra rất nối tiếp tâm lí trẻ con thơ, biểu đạt chính xác cùng độc đáo, vì thế nhà văn đã hình thành được một nhân đồ dùng trẻ thơ sống động gây xúc cồn sâu xa trong trái tim người đọc.

*
Diễn biến chuyển tâm trạng của bé bỏng Thu trong truyện để lại cho những người đọc rất nhiều cảm giác và trọng tâm trạng khác nhau, mà lại khi đọc hết mẩu chuyện và phát âm hơn về hoàn cảnh của nhỏ xíu cũng như của ông Sáu thì mới có thể cảm nhận dòng đau yêu thương mất non của chiến tranh và sự quý báu của tình cảm phụ thân con cảm tình gia đình

BÀI VĂN SỐ 3 CẢM NHẬN NHÂN VẬT BÉ THU vào “CHIẾC LƯỢC NGÀ”

Với đơn vị thơ Hữu Thỉnh – chủ tịch Hội đơn vị văn Việt Nam, Nguyễn quang quẻ Sáng là “nhà văn của đồng bởi Nam Bộ”. Vì chưng “văn chương của ông hồn hậu, có được hơi thở, phong cách lẫn khẩu khí, phong độ của người dân Nam cỗ rất rõ. (…)Đọc văn anh có cảm xúc như được tiếp xúc với cuộc đời thật, với hơi thở cuộc sống đời thường thật, với rất nhiều con fan thật mình đã từng gặp mặt đâu đó”. Thật vậy, đọc “Chiếc lược ngà”, qua hình tượng bé xíu Thu, ta như tìm tòi hình ảnh con tín đồ Nam bộ ở đó.

“Chiếc lược ngà” được viết văn 1966, vào trong năm tháng võ thuật gian khổ, tàn khốc và đau thương nhất của đồng bào Nam cỗ thời kháng Mĩ cứu vớt nước. Thành phầm được tạo thành hai lát cắt bởi khoảng cách 12 năm: nhân trang bị ông Ba gặp mặt cô nhỏ xíu bơ vơ Thu 8 tuổi với tái ngộ cô giao liên Thu trăng tròn tuổi lại sở hữu thể phân thành hai câu chuyện: câu chuyện về tình thân phụ con của ông Sáu với Thu, và mẩu chuyện tài trí của giao liên Thu. Với kết cấu mở, ko bó buộc, Nguyễn quang Sáng đưa tín đồ đọc cho với mẩu truyện vùng đất miền Tây một cách chân thật và tự nhiên nhất.

Ta phát hiện hình ảnh của bao đứa bé bỏng miền phái nam trong hình hình ảnh bé Thu. Cô nhỏ xíu phải xa thân phụ khi gần đầy một tuổi. Tám năm trời, hai phụ thân con chỉ biết nhau qua tấm ảnh. Lần ngủ phép tía ngày là thời cơ hiếm gồm để hai thân phụ con gặp gỡ lại nhau. Dẫu vậy chỉ do vết sẹo rất khác trong ảnh mà Thu nhất định không chịu nhận ông Sáu là ba. Đến lúc nhận thấy thì cũng chính là giây phút phụ thân phải lên đường. Phút giây gặp gỡ gỡ ấy là đầu tiên trong 8 năm của cô nhỏ bé mà cũng là duy duy nhất trong cuộc sống cô giao liên ấy.

Điều đầu tiên chúng ta cũng có thể nhận thấy ở cô bé bỏng Thu đó là một cô bé nhỏ bướng bỉnh, có đậm chất ngầu và cá tính mạnh mẽ. Phút giây gặp lại sau bao năm xa cách, trái với việc háo hức cùng tưởng tượng của aanh Sáu, bé Thu vụt chạy đi, nét khía cạnh đầy lúng túng kêu “má, má” khiến cho anh Sáu chỉ biết “nhìn theo con, nỗi đau khổ khiến khía cạnh anh sầm lại trông thật đáng thương cùng hai cánh tay buông xuống như bị gãy”. Trong ba ngày nghỉ ngơi phép ngắn ngủi, người thân phụ ấy chẳng đi đâu, chỉ ở nhà với mong muốn được gần con hơn mà lại con bé nhỏ lại tỏ ra rất cứng đầu, một mực không chịu điện thoại tư vấn một giờ “ba”. Công ty văn sẽ dựng lên một loạt những chi tiết biểu đạt hành động, khẩu ca và cách biểu hiện cố chấp của Thu: lúc má bắt kêu bố vô ăn uống cơm, Thu vẫn chỉ nói trống không “Vô ăn uống cơm! cơm đã chín rồi”, “con kêu rồi mà người ta không nghe”. Nhì tiếng “người ta” như một lưỡi dao đâm vào trái tim fan cha, anh chỉ biết khẽ lắc đầu cười”. Cùng cô nhỏ nhắn vẫn giữ lại thái độ kiên quyết ấy, trong phần lớn tình huống: “Cơm sôi rồi, chắt nước dùm cái.”,”Cơm nhão bây giờ”. Lúc ông Sáu gắp cái trứng cá vào chén bát cho nó thì cô nhỏ nhắn “liền mang đũa xuyên vào chén, để rồi đột ngột hất cái trứng ra, cơm văng tung tóe cả bàn”. Sau dòng đánh của ông Sáu đánh cơ mà vẫn cô bé nhỏ vẫn không khóc: “Gắp hột trứng cá vào chén”. Hành vi ấy đó là đỉnh điểm của thái độ cương quyết khước từ tình dịu dàng của ông Sáu. Tính cách trẻ khỏe đến bướng bỉnh, bấp chấp ấy đôi khi khiến bạn đọc cực nhọc hiểu và cả giận em mà lại thương cho anh Sáu nữa. Tuy vậy ta vẫn bắt buộc ngưng mỉm cười với hành vi giận dỗi rất dễ thương của trẻ con: “xuống bến, nó dancing xuống xuồng, mở lòi tói cố tạo cho dây lòi tói khua rổn rảng, khua thiệt to”. Và rồi lại không ngoài xúc đọng với thương đến em vị những để ý đến rất ngây thơ: bởi vì vết sẹo bên trên mặt rất khác với người thân phụ trong hình ảnh mà em nhất định không chịu đựng nhận cha. Thì ra, toàn bộ những sự bướng bỉnh, kiên quyết kia của Thu, chỉ với em đang gắng giữ gìn hình hình ảnh người phụ thân trong kí ức, đảm bảo an toàn tình cảm của chính bản thân mình với người phụ thân ấy và không thích ai sửa chữa thay thế điều đó. Sự bướng bỉnh cũng chỉ nên cái bọc cho tình dịu dàng xa sâu nặng trĩu của một tâm hồn trẻ thơ non nớt, chưa chắc chắn chuyện nhưng mà thôi.


Và tình yêu cha sâu nặng trĩu của cô bé xíu cũng được bộc lộ trong cảnh cảm đụng nhất của thiên truyện: giây phút chia tay với anh Sáu. Sáng sủa hôm đó, nhỏ xíu Thu được bà ngoại dẫn về nhà, tuy vậy em vẫn không dám vào gặp gỡ ba. Cô bé bỏng cứng cỏi lại như thể bị quăng quật rơi: nhỏ xíu Thu sẽ đứng dõi theo toàn bộ những hành động của phần nhiều người. Khi chú ý thẳng, đối diện với người phụ thân “đôi mắt bao la của con bé xíu bỗng xôn xao”. Đằng sau hai con mắt trẻ thơ ấy biết đâu là những nhỏ sóng cảm xúc đang xô đẩy dạt dào. Yêu cầu đến khi ông Sáu nói lời giã biệt thì cảm tình trong cô nhỏ nhắn bỗng trỗi dậy, thốt thành tiếng:”Baaaa!”. Giờ đồng hồ kêu như giờ xé, rồi cô bé bỏng “chạy nhanh như sóc bao bọc lấy cổ tía nó”. Một loạt đa số cử chỉ liên tiếp: hôn khắp gần như nơi: nó hôn tóc hôn cổ, hôn cả vệt thẹo dài trên má của tía – thứ cơ mà đã khiến cha con nó không thể cùng nhau trong tía ngày ngắn ngủi tuy nhiên lại là niềm từ bỏ hào phệ lao. Với khi ông Sáu nói “Ba đi rồi ba về cùng với con” thì cô nhỏ bé hét lên: “không”, nhị tay siết chặt cổ, dang cả nhì chân quặp đem ba, đôi vai bé dại run run. Với vớ cả sức lực và nước mắt của mình, cô nhỏ xíu mong ba có thể đừng đi, để cô nhỏ xíu có thể bù lại hầu như ngày đã qua, phần lớn ân hận trong thâm tâm cô bé. Nhưng cuộc chia ly nào cũng phải bao gồm rời xa. Thu đành nên nhìn bố ra đi, và là sự việc ra đi mãi mãi đối với cô bé…

Như vậy, trong hai cảnh, chúng ta đã thấy hai cô bé xíu Thu trọn vẹn khác nhau. Nhưng dù là nhỏ bé Thu bướng bỉnh, trẻ khỏe hay bé xíu Thu đầy tình yêu thương cũng chỉ với hai khía cạnh của tình yêu cha sâu nặng. Hình ảnh cô nhỏ xíu Thu giỏi hình ảnh của biết bao đứa trẻ phái nam Bộ, câu chuyện của anh Sáu hay mẩu truyện của biết bao gia đình miền Nam. Nguyễn quang Sáng đã biểu hiện tài hoa của bản thân mình trong vấn đề thấu hiểu, thâu tóm và thể hiện tâm tư của đứa trẻ. Cách xây dựng tình huống bất ngờ với ngôn từ rất trường đoản cú nhiên, hình ảnh đậm hóa học Nam bộ đã đóng góp phần tạo nên thành công xuất sắc truyện. Nguyễn quang đãng Sáng đi qua làng văn bằng một chiếc dáng rẻ đậm, vừa gần cận chan hòa vừa ngửa nghiêng phóng bí như thế! chủ yếu tính bí quyết Nguyễn quang quẻ Sáng làm đa dạng và phong phú thêm hương vị cho thành quả Nguyễn quang quẻ Sáng. Đọc rất nhiều trang văn Nguyễn Quang, thiết yếu nào đậy nhận: ông luôn biết phương pháp tìm kiếm những bỏ ra tiết bé dại để vun đắp một cuộc đời lớn!

Xin kết lại bởi nhận xét ở trong phòng văn – bên phê bình văn học Ngô Thảo về “một giữa những con bự long quý hiếm của nền văn học thời mặt trận mà tác phẩm không có hận thù”, một câu ngắn gọn nhưng lại không thể không thiếu hơn: “Nhà văn xuất hiện vốn được khoác định yêu cầu gánh trên vai rất nhiều trọng trách. Riêng rẽ ông sáng chẳng chịu gánh đồ vật gi nhưng đem về một gánh sách mang đến đời, âu cũng là 1 trong trường hợp sệt biệt”.

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *